Văn phòng Quỷ Cốc mở cửa sáng nay, nghe mùi nhang thơm mà lòng ngai ngái. Ngày xưa người ta đi chùa, bỏ vào thùng công đức tờ tiền gấp tư, gấp tám. Không ai hỏi bao nhiêu là đủ. Hai chữ “tuỳ tâm” treo lơ lửng như khói. Nhẹ. Bây giờ “tuỳ tâm” in đậm. Bên dưới ghi thêm phụ lục. Cúng sao cơ bản. Cúng sao nâng cao. Cúng sao VIP. Có cả gói “an tâm trọn năm”, tặng kèm lá bùa chống thị phi. Người ta xếp hàng, tay cầm phong bì, mắt dán vào bảng giá. Như vào siêu thị chọn combo. Phúc phần xếp theo mức phí. Tâm linh thành dịch vụ. Chùa vốn là nơi người ta buông bớt. Nay bước vào, phải tính toán. Mâm lễ bao nhiêu mới “đủ thành”? Sự ngột ngạt này khiến ta liên tưởng đến sự phẫn nộ của cư dân trước những biến động tiêu cực của xã hội. Không cúng lớn, sợ thần Phật… không nghe rõ? Quỷ Cốc ngồi góc sân, nhìn cảnh “giải hạn tập thể” mà ngẫm. Hạn của con người nằm ở lòng tham hay ở vì sao trên trời? Nếu sao xấu đổi bằng tiền, sao tốt bán bao nhiêu? Ngày xưa, một nén nhang. Một lời khấn thầm. Giờ thêm livestream, thêm danh sách công khai người đóng góp. Công đức thành bảng xếp hạng. Niềm tin thành… thương hiệu, thậm chí đôi khi còn xuất hiện những vụ biển thủ công quỹ làm xói mòn lòng tin của những người hướng thiện. Chẳng trách người ta bảo, chùa đông nhất không phải rằm tháng bảy hay dịp lễ hội Tết rực rỡ. Mà là lúc thiên hạ hoang mang. Quỷ Cốc không chê ai cúng. Cúng là nhu cầu. Tin là quyền. Nhưng khi tâm linh trở thành nơi mặc cả, khi “tuỳ tâm” phải hỏi lại giá, thì người ta đang tìm Phật, hay đang mua bảo hiểm? Có khi điều cần giải không phải là sao. Mà là nỗi sợ. Và nếu một ngày nào đó, thùng công đức trả lại đúng nghĩa của nó — một chỗ để đặt xuống điều nặng trong lòng, không phải để mua một lời hứa — thì hai chữ “tuỳ tâm” mới nhẹ lại.

Đọc thêm